Châu Á đặt kỳ vọng cao ở CONIFA World Cup 2018

Scott McIntyre đã phân tích về triển vọng của châu Á ở một giải đấu ít phổ biến hơn của World Cup.

Năm đại diện của châu Á tại World Cup năm nay chắc chắn là một tập hợp gây sốc – một đội thì đang thi đấu tại sân nhà West Midlands ở Anh, một đội khác đang hoạt động như một đội bóng mặc thị ở giải hạng sáu của Nhật Bản, một đội khác nữa thì mới ra mắt CLB cách đây hai năm còn một đội thì lại để trang web chính thức của mình bị sập và hiện tại đã trở thành trang bán quần áo và đội cuối cùng của tập hợp này thì chưa bao giờ chơi một trận đấu chính thức nào ở quê nhà.

Tất nhiên, đây không phải là FIFA World Cup mà là ConIFA (Liên đoàn những đội bóng độc lập) World Cup, một giải đấu khiến các quốc gia và khu vực nổ ra tranh cãi khi cho rằng nó không liên quan gì đến FIFA và sẽ được tổ chức chỉ một tuần trước khi khai mạc giải World Cup sẽ được tổ chức tại Nga năm nay.

Dưới sự sắp xếp đầy độc đáo này, giải đấu thứ ba của World Cup Conifa sẽ được “tổ chức” bởi Barawa FA (cơ quan đại diện cho cộng đồng người Somalia ở Anh) với tất cả các trận đấu sẽ diễn ra tại London.

Dù không gây được nhiều chú ý như sự kiện toàn sao được tổ chức vào cuối năm ngoái ở Nga, lễ bốc thăm chính thức cho ConIFA World Football Cup tại Bắc Cyprus đã được tổ chức vào cuối tuần này, nơi 16 quốc gia đang trên con đường đầy khó khăn để vươn đến ngôi vị vô địch.

Không giống như giải World Cup chính thống, các đại diện đến từ châu Á thực sự có cơ hội rất lớn để trở thành đội đứng vững cuối cùng trong giải đấu dài 11 ngày này. Nó sẽ kết thúc chỉ bốn ngày trước khi đội chủ nhà Nga có trận đấu với Ả Rập Xê-út ở Moscow để khởi động giải đấu của FIFA .

Trong số 47 đội bóng thuộc khuôn khổ CONIFA, cũng như tên gọi của nó, “các quốc gia, các nước được công nhận mặc thị, các khu vực, các dân tộc thiểu số và các vùng bị cô lập trong lĩnh vực thể thao”, chỉ có 16 đội giành được quyền đến thi đấu ở London và dù cơ chế của hiệp hội này lỏng lẻo hơn cơ chế mà FIFA vận hành thì đây vẫn là một cơ hội tốt để ít nhất là một đội châu Á có thể lên ngôi vô địch.

Đối thủ nhiều khả năng cạnh tranh nhất là đội đã đứng ở vị trí đầu BXH mới nhất được công bố hồi tháng trước và đó là đội Panjab, một đội bóng có trụ sở ở Anh và đại diện cho cộng đồng người Punjabi ở quốc gia đó.

Để thủng lưới vào những phút cuối của hiệp thi đấu chính thức, họ sau đó đã để thua trong loạt penalty ở trận chung kết World Cup (2016) diễn ra hai năm trước. Và với tấm vé vớt ở hạng C của Anh, cùng với đội đã đánh bại họ lần trước là Abkhazia, họ được xem là những cái tên sáng giá của giải đấu sắp tới.

Trong khi những đội hàng đầu ở Tây Tạng và Tamil Eelam phải đối mặt với một nhiệm vụ khó khăn trong việc phát triển đội hình của mình, thì hai đại diện châu Á khác (Western Armenia và United Koreans ở Nhật Bản) đều được xếp hạng cao và có thể nắm bắt cơ hội của mình. Tuy nhiên, định mệnh ngang trái đã xếp họ cùng bảng D với Panjab, bảng đấu được xem là bảng đấu tử thần.

Chơi bóng với tên gọi FC Korea ở Kanto Soccer League tại Tokyo nhưng lại thi đấu dưới tên gọi của “United Koreans” ở World Cup, đội duy nhất đến từ nửa kia của phía đông châu Á vẫn sẽ có nhiều cơ hội hơn với lợi thế luyện tập và thi đấu cùng nhau trong nhiều tuần, thứ mà những đội khác không có được.

Nói chuyện với FOX Sports Asia ngay sau buổi bốc thăm, HLV Seong Chan-ho của đội đã thừa nhận rằng đội của ông đã được giao nhiệm vụ rất khó khăn.

“United Koreans sẽ đối đầu với những đội khó chơi nhất – Panjab rất mạnh về thể lực và họ có kỹ thuật xuất sắc, cònTây Armenia cũng rất mạnh. Trong khi đó, chúng tôi lại không biết nhiều về Kabylie (một khu vực lâu đời ở miền bắc Algeria). Tôi nghĩ họ cũng rất mạnh .

“Trận đấu đầu tiên với Tây Armenia sẽ là chìa khóa đối với chúng tôi bởi vì nếu chúng tôi có thể giành chiến thắng, nó sẽ mang lại cho chúng tôi động lực và dù chúng tôi đang ở trong bảng đấu đầy khó khăn, nếu chúng tôi bắt đầu tốt thì trận thắng sẽ mang lại cho chúng tôi sức mạnh.”

Đối với hầu hết các quốc gia, thông điệp và biểu tượng của các đội ở sân chơi toàn cầu cũng quan trọng và thậm chí còn quan trọng hơn cả bóng đá thực thụ. Và điều đó cũng không có gì khác biệt đối với phía Hàn Quốc.

“Tất nhiên mục đích của chúng tôi là đến London và trở thành những nhà vô địch thế giới!

“Ngoài ra chúng tôi cũng muốn để cho cả thế giới biết rằng có một United Korea như thế tại Nhật Bản.

“Chúng tôi không phải là người Hàn Quốc, cũng không phải người Triều Tiên mà là Liên hiệp những người Hàn Quốc và chúng tôi muốn chứng tỏ United Koreans có thể chơi ở World Cup”.

Trong khi nhiều người đã đặt câu hỏi liệu bóng đá có đánh mất bản chất vốn có khi các giải đấu lớn, nhỏ và các CLB chỉ chú tâm đến tiền và xây dựng thương hiệu, thì vẫn còn ít nhất la một giải đấu bóng đá cho thấy rằng môn thể thao này vẫn còn đó những hy vọng, sức mạnh và niềm tin.

Phản hồi