Vấn đề thiếu hụt tiền đạo ở châu Á

Paul Williams sẽ đưa ra bài phân tích vì sao bóng đá châu Á lại gặp nhiều vấn đề trong việc sản sinh ra các tiền đạo hàng đầu ở thời điểm hiện tại.

Châu Á, chúng ta đang có một vấn đề.

Đây không phải là một vấn đề mới, thật ra vấn đề này đã xuất hiện từ lâu rồi. Nhưng nó vẫn chưa được cải thiện và có lẽ phải có những thay đổi lớn để mang đến sự chuyển biến tích cực hơn.

Tôi đang nói về những bàn thắng, cụ thể hơn là những người ghi bàn. Châu Á đang thiếu những tiền đạo cắm, chúng ta đơn giản là sản sinh không đủ, và thật sự là không có một số 9 chất lượng nào.

Đã có khá nhiều tiền vệ hay cầu thủ chạy cánh làm nên tên tuổi ở châu Âu như Son Heung-min, Keisuke Honda, Shinji Okazaki. Nhưng lại rất thiếu, nếu không muốn nói là hoàn toàn không có những tiền đạo thực thụ, ít nhất khi nhắc đến Đông Á, và tất cả bắt nguồn từ việc thiếu cơ hội thi đấu ở quê nhà.

Khi phân tích một biểu đồ về những người ghi nhiều bàn thắng nhất khắp các giải đấu lớn (Nhật Bản, Trung Quốc, Hàn Quốc, Úc, Thái Lan, Việt Nam, Indonesia, Malaysia and Singapore) của các nước Đông và Đông Nam Á trong ba năm qua cho thấy một bức tranh vô cùng ảm đạm.

Lấy năm nay làm một ví dụ. Dù nhiều giải vẫn còn vài tuần nữa mới kết thúc, đồng thời giải A-League hiện tại mới chỉ đi được năm vòng, chỉ có một trong chín giải đấu kể trên có chân sút nội xuất sắc nhất. Đó là Nhật Bản khi Shinzo Koroki của Urawa Reds đã có 20 pha lập công mùa này.

Còn năm 2016, chỉ có hai giải (A-League và K-League Classic) có vua phá lưới là nội binh, trong khi điều tương tự xảy ra vào năm 2015 khi chỉ Nhật và Hàn Quốc có thể đạt được điều đó. Nếu bỏ qua Úc, không có giải vô địch Đông Nam Á nào có nội binh đứng đầu danh sách dội bom trong ba năm qua, và Trung Quốc cũng không phải ngoại lệ.

Với việc các đội có thể kí hợp đồng với nhiều nhất năm ngoại binh, không bất ngờ khi vị trí của họ thường ở hàng công. Nhưng với hiện trạng như thế, làm sao có thể tìm được lời giải? Điều gì cần phải thay đổi để đảm bảo rằng các tiền đạo bản địa sẽ có nhiều cơ hội hơn trong tương lai?

FOX Sports Asia trao đổi với hai HLV giàu kinh nghiệm ở châu Á – Steve Darby, người có nhiều năm huấn luyện khắp Đông Nam Á, cùng với giám đốc kĩ thuật của Thượng Hải Thượng Cảng Mads Davidsen – để biết được ý kiến của họ về các hướng giải quyết.

FOX Sports Asia (FSA): Vấn đề này nghiêm trọng như thế nào ở châu Á?

Steve Darby (SD): Tôi nghĩ đây là một vấn đề rất lớn, bởi khi các đội ở Đông Nam Á muốn vươn đến tầm cao lớn hơn, chẳng hạn như Thái Lan ở vòng loại World Cup, họ sẽ thấy mình thiếu hụt tiền đạo tài năng như thế nào.

Họ cũng chỉ có Teerasil Dangda, tiền đạo với tài năng chỉ xuất hiện một lần trong cả thập kỉ. Những người khác rất khó có cơ hội chơi ở Thai Premier League.

Teerasil là cầu thủ Đông Nam Á đầu tiên thi đấu tại La Liga dưới màu áo Almeria

Mads Davidsen (MD): Nếu chúng ta phân tích bốn hay năm mùa giải gần nhất ở Trung Quốc, có xu hướng là chỉ một đến hai cầu thủ Trung Quốc có thể chen chân vào danh sách ghi bàn nhiều nhất, vì vậy đó là một điều chúng tôi phải thừa nhận và tìm hướng tháo gỡ. Dù vậy đây là một vấn đề rất khó giải quyết khi mỗi đội bóng đều tự vận hành và muốn đạt được kết quả ngắn hạn. Việc mua các tiền đạo ngoại quốc hàng đầu sẽ mang lại hiệu quả nhanh hơn là tự đào tạo các cầu thủ tấn công.

Cá nhân tôi cho rằng cầu thủ chạy cánh cũng là một cây săn bàn khi bóng đã hiện đại đã thay đổi. Ngày nay những cầu thủ ghi bàn giỏi nhất thường chơi ở hai cánh: Ronaldo, Messi, Hazard và cầu thủ của Trung Quốc chúng tôi Ngô Lỗi. Chúng tôi vẫn cần những số 9 của Trung Quốc được ra sân nhiều hơn, nhưng cuối cùng mọi việc vẫn nằm ở trình độ và các cầu thủ không thể thi đấu nếu họ không có đủ khả năng.

Tại học viện của Thượng Hải Thượng Cảng, chúng tôi có riêng một khoảng thời gian cho bài luyện tập dứt điểm và cách di chuyển hằng tuần với mục tiêu 200 cú sút cho một cầu thủ mỗi tuần. Do đó, vào thời điểm này, húng tôi đảm bảo các cầu thủ trẻ có những kĩ năng cần thiết để chơi bóng đá đỉnh cao trong tương lai.

FSA: Các giải pháp là gì? Quy định hạn chế cầu thủ ngoại sẽ phát huy tác dụng, hay có lẽ nên cấm cầu thủ nước ngoài ở giải hạng hai như với những gì vừa xảy ra ở Việt Nam?

SD: Tôi đồng ý 100 phần trăm rằng các cầu thủ ngoại không nên chơi bóng ở các giải hạng thấp hơn. Bạn sẽ thường có được những cầu thủ ngoại rẻ, người chỉ dựa vào sức mạnh và tốc độ.

Cách nhìn của tôi với cầu thủ nước ngoài là thế này – Liệu những cầu thủ ngoại có thể kéo thêm khán giả đến sân như Zico [Kiatisuk Senamuang] đã làm với Perlis ở giải Malaysian League và Abbas Saad ở Singapore? Liệu các cầu thủ ngoại có thể dạy cầu thủ nội trở nên chuyên nghiệp hơn trong và ngoài sân cỏ như Surachai [Jaturapattarapong], Sutee Suksomkit và Tawan [Sripan] ở Singapore? Liệu kĩ thuật cá nhân của các cầu thủ ngoại có vượt trội so với các cầu thủ địa phương, điển hình như Datsakorn [Thonglao] tại Vietnam?

MD: Tôi vẫn nghĩ bóng đá Trung Quốc cần các cầu thủ ngoại để cải thiện chất lượng, giống như sự cần thiết của HLV ngoại để nâng cao khả năng phát triển của các cầu thủ nội. Nhưng bạn có thể lập nên một giải đấu U23 như giải hạng nhì hay hạng ba ở Trung Quốc, nên chúng tôi đảm bảo các cầu thủ trẻ có được kinh nghiệm trận mạc.

Bạn có thể quy định giải hạng nhất của Trung Quốc thành giải U23, để các tài năng có thể thi đấu chuyên nghiệp từ những ngày đầu. Đồng thời các đội lớn có thể cho mượn cầu thủ để tích lũy kinh nghiệm. Ví dụ, năm nay chúng tôi đã cho mượn cầu thủ sinh năm 1997 Hu Jinghang đến Hà Nam [Jianye], và cậu ấy bây giờ đã có 26 trận ở CSL, vì vậy hi vọng rằng cậu ấy có thể trưởng thành hơn và chơi tốt hơn khi trở lại đội bóng.

FSA: Với góc nhìn từ đội bóng, làm thế nào để ông có thể cân bằng giữa việc tìm kiếm chiến thắng, mục tiêu cơ bản của bất kì đội nào và thường đồng nghĩa với việc kí hợp đồng với cầu thủ ngoại chất lượng, với việc góp sức vào sự phát triển của nền bóng đá nước nhà cũng như của các cầu thủ trẻ?

SD: Tôi nghĩ nên có giới hạn tối thiểu (với các cầu thủ ngoại). Mọi cầu thủ đều phải chơi ở một trình độ nhất định và điều này được xác nhận bởi một cơ quan có thẩm quyền và cấp giấy phép thi đấu cho các cầu thủ.

Chẳng hạn như với các cầu thủ từ Châu Âu hoặc Châu Mỹ, họ phải từng chơi ở giải hạng nhất. Trong khi đó các cầu thủ từ Châu Phi, Châu Đại Dương và CONCACAF phải chơi cho tuyển quốc gia. Và với quy định ba-cộng-một ở Châu Á, các cầu thủ AFC sẽ được khuyến khích.

Các cầu thủ từ năm quốc gia hàng đầu Châu Á phải từng chơi ở giải hạng nhất, trong khi từ nước hạng thấp hơn các cầu thủ phải được chơi cho tuyển quốc gia. Từ đây bóng đá Đông Nam Á sẽ có nhiều cơ hội để phát triển mạnh mẽ hơn, và không lâu nữa sẽ có một cầu thủ thành danh ở một giải đấu lớn, để rồi từ đó nhiều người khác sẽ tiếp bước, như đã những gì đã từng xảy ra ở Úc.

MD: Tất nhiên sẽ rất khó khăn để một tiền đạo 19 tuổi người Trung Quốc có được cơ hội nếu bạn có chân sút ngoại đẳng cấp trong đội hình, vì họ (các cầu thủ ngoại) nhiều khả năng sẽ giúp các bạn giành được trận thắng hôm nay. Vậy tại sao phải chờ đợi để các cầu thủ trẻ bứt phá?

Ngô Lỗi đã thi đấu chuyên nghiệp khi chưa tới 20 tuổi.

Tuy nhiên chúng ta phải dũng cảm hơn khi đã là một nước có nền bóng đá phát triển và tạo điều kiện tốt nhất cho cầu thủ trên hàng công. Trận ra mắt của Ngô Lỗi trong hệ thống thi đấu dành cho cầu thủ trẻ Trung Quốc là từ năm 14 tuổi, đó là lí do cậu ấy đã chơi rất nhiều trận đấu và ghi nhiều bàn thắng ở độ tuổi trẻ như vậy. Các tài năng cần cơ hội để phát triển – không phải chỉ đơn giản là góp mặt trong 15 phút trên sân ở trận này hay trận kia.

Nói đi cũng phải nói lại – các HLV đứng trước áp lực rất lớn để mang lại kết quả khả quan cho đội một, nên một CLB chuyên nghiệp muốn nhắm đến danh hiệu sẽ rất khó đạt được sự cân bằng. Nhưng ngay từ khi mới thành lập, CLB luôn dành sự tập trung lớn vào công tác đào tạo trẻ và đưa họ lên các tuyến trên. Đồng thời, nếu bạn nhìn vào danh sách tham dự AFC Champions League với tổng cộng 30 cầu thủ, thì có đến 22 người trong số đó đã trưởng thành từ lò đào tạo của chúng tôi, cho nên chúng tôi vẫn đang làm rất tốt việc của mình.

Mới đây chúng tôi đã có 11 cầu thủ được triệu tập trong danh sách 30 người của tuyển Olympic Trung Quốc, cho nên chúng tôi rất hài lòng nhưng vẫn muốn phát triển các cầu thủ tốt hơn nữa trong tương lai và để làm được điều đó, chúng tôi cũng cần các cầu thủ ngoại hàng đầu để cải thiện chất lượng trong cả tập luyện và các trận đấu.

Phản hồi