Tại sao cổ động viên Hồng Kông phản đối quốc ca Trung Quốc?

Scott McIntyre đã có cái nhìn tổng quan về một vấn đề đang gây tranh cãi, khi người hâm mộ Hồng Kông la ó trong lúc quốc ca Trung Quốc vang lên cũng như nhiều lần giơ biểu ngữ trong các trận bóng diễn ra cả năm qua.

Là môn thể thao phổ biến nhất trên thế giới, không có gì ngạc nhiên khi bên cạnh tất cả những khoảnh khắc hạnh phúc và đau khổ với những bàn thắng và các pha cứu thua, bóng đá thường liên quan chặt chẽ với chính trị.

Thường thì nó diễn ra ở châu Âu và Nam Mỹ, nơi môn thể thao có thể làm dấy lên những bất đồng về chính kiến, nhưng vấn đề đang diễn ra lại liên quan đến những tiếng la ó khi quốc ca Trung Quốc vang lên ở Hồng Kông đã đẩy châu Á vào sự chú ý của toàn cầu.

Sau khi cuộc biểu tình đường phố “Cách mạng ô dù” diễn ra ba năm trước thất bại trong việc đảm bảo những thay đổi chính trị từ Bắc Kinh, sự bất mãn của công chúng nhanh chóng gia tăng và một sự thay đối lớn đã xuất hiện trong đội tuyển quốc gia Hồng Kông.

Bất cứ khi nào bài ”Nghĩa dũng quân tiến hành khúc” vang lên trước trận đấu, nó sẽ được đáp lại bằng tiếng ồn từ các CĐV nhưng với một sự thay đổi mới đây trong thì vấn đề lập pháp đang làm vấn đề trở nên nóng hơn qua từng trận đấu.

Mặc dù sự thay đổi này vẫn cần được hợp thức hóa bởi chính phủ Hồng Kông, công bố của Bắc Kinh trong tuần trước về ‘những hành động thiếu tôn trọng’ quốc ca này sẽ trở thành tội hình sự theo luật cơ bản của Hồng Kông (có thể bị phạt tù tối đa 3 năm) chắc chắn sẽ làm căng thẳng chính trị tăng lên.

Mặc dù phải mất một năm để điều luật này được thông qua, những người hâm mộ địa phương sẽ thể hiện rõ cảm nhận của họ về sự thay đổi này trong tuần này khi Hồng Kông có trận đấu với Bahrain và một lần nữa khi bài quốc ca vang lên, những tiếng hô “Chúng tôi là Hồng Kông” vẫn vang vọng từ khán đài sân vận động Vượng Giác.

Vấn đề chắc chắn sẽ diễn ra lần nữa vào thứ Ba tới khi đội bóng chủ nhà gặp Lebanon trong trận đấu quan trọng của vòng loại Asian Cup và thực sự với nhiều người, thậm chí là những người bên ngoài Hồng Kông, sẽ có sự quan tâm lớn vào những gì sẽ xảy ra trước trận đấu hơn là 90 phút sau đó.

Trường hợp này chắc chắn cũng diễn ra trên khắp Hoa Kỳ trong vài tháng qua với sự bắt đầu từ một cuộc biểu tình quy mô nhỏ ở NFL và đã biến thành cuộc nổi dậy khi gần như toàn bộ các cầu thủ quỳ gối hoặc giơ nắm tay trong lúc bài quốc ca vang lên để phản đối về vấn đề bất bình đẳng xã hội và phản ứng của nhiều người, bao gồm cả Tổng thống Trump, đối với những vấn đề đó.

Mặc dù ít được biết đến ở quê nhà, một cầu thủ bóng bầu dục châu Á – Genki Haraguchi của Nhật – sau đó cũng đã thể hiện sự đoàn kết với các cầu thủ NFL khi toàn bộ đội bóng của anh ấy đã “quì gối” một tuần sau đó khi những vụ biểu tình diễn ra cao trào nhất.

Bên cạnh đó, đội bóng Bundesliga Hertha Berlin cũng cho rằng động thái này là một sự ủng hộ cho sự “khoan dung và trách nhiệm” và nó làm cho Haraguchi trở thành một trong số ít các cầu thủ Bắc Á sử dụng bóng đá để nêu bật các vấn đề chính trị.

Ở những nơi khác trong một thế kỷ qua, người hâm mộ, vận động viên và thậm chí là các thành viên chủ chốt đã sử dụng môn thể thao này như một cách để giải quyết các mối quan tâm chính trị.

Các dải băng màu đen đã được vẽ dưới nền các khung thành ở Argentina tại World Cup 1978 như một cuộc biểu tình im lặng chống lại sự tàn bạo với sự đàn áp quân sự của chính phủ cầm quyền. Phía Sao Paulo của Brazil cũng đã bắt đầu trận đấu vào đầu những năm 1980 với một biểu ngữ màu đỏ ghi “Thắng hay thua cũng đều đi liền với dân chủ” và một bộ phận người hâm mộ Celtic đã phất cờ Palestine để ủng hộ quốc gia này cùng những thách thức họ phải đối mặt trong năm 2012 và 2016.

Cổ động viên Celtic ủng hộ Palestine.

Thật vậy, Palestine là một trong số ít các quốc gia châu Á trong thời gian gần đây trở thành nơi mà các cầu thủ có những động thái phản đối chính trị khi nhiều người đã cởi mở nói rằng việc đội bóng có thể tham gia sân chơi quốc tế là “biểu tượng” quan trọng hơn so với các kết quả trên sân cỏ.

Iran lâu nay cũng là nơi diễn ra các cuộc biểu tình. Bốn cầu thủ của đội tuyển quốc gia đang phải đối mặt với sự kiểm soát chặt chẽ khi đeo băng xanh lá cây quanh cổ tay để ủng hộ cho nhà lãnh đạo phe đối lập Mir Houssein Mousavi trong một trận đấu ở Hàn Quốc năm 2009. Trong khi đó, hai người khác cũng đang là trọng tâm của sự chú ý gần đây sau khi họ chống lại sự phản đối của Israel đối với câu lạc bộ của họ.

Biểu ngữ đòi độc lập cũng có thể được nhìn thấy trong các trận đấu giữa Đài Loan và Trung Quốc cũng như các cổ động viên đã treo biểu ngữ “Chào mừng” Nhật Bản trong trận chung kết cúp châu Á năm 2004 nhưng thường xuyên hơn cả- đặc biệt tại các quốc gia bảo thủ hơn – là sự sợ hãi đối với các cầu thủ và người hâm mộ khi sự phản đối công khai ngày càng phổ biến tại Châu Á.

Đó là lý do tại sao những gì xảy ra ở Hồng Kông cần được theo dõi chặt chẽ khi quốc gia này đứng dưới hai chế độ và lần gần nhất khi các cổ động viên được yêu cầu chấm dứt việc la ó trước trận đấu (sau khi HKFA chịu một khoản tiền phạt khác từ FIFA), họ đã vẫy những tấm áp phích với chữ ‘boo’ được viết trên đó.

Câu hỏi về tính chính danh của Hồng Kông vẫn đang là một vấn đề vượt qua cả sự ảnh hưởng đến Bắc Kinh với đội tuyển quốc gia, nơi nhiều cầu thủ sinh ra ở những nơi khác như châu Âu hoặc châu Phi và mặc dù đó cũng chỉ là vấn đề mang tính bức xúc, nhưng hiện tại, dường như vẫn chưa có một kết thúc rõ ràng nào trong cuộc đối đầu nảy lửa này giữa bóng đá và chính trị ở Hồng Kông.

Phản hồi