Sáu trận đấu kịch tính nhất Australian Open

Nếu Australian Open năm nay mang lại sự kịch tính chỉ bằng một nửa so với bảy trận đấu trong danh sách này thì người hâm mộ cũng đã mãn nhãn lắm rồi.

Điều gì làm cho một trận đấu Grand Slam trở nên tuyệt vời hơn bao giờ hết? Đó có phải là những tay vợt cân sức, bảng điểm, những khoảnh khắc hồi hộp hay những câu chuyện đằng sau hậu trường giúp tăng thêm sự hấp dẫn?

Đôi khi, tất cả sẽ tựu chung lại làm một.

6. Agassi v Sampras, bán kết năm 2000

Bạn sẽ chứng kiến gì trong trận đấu giữa một tay giao bóng vĩ đại và một tay trả bóng vĩ đại – và cả hai đều đang có phong độ cao nhất? Câu trả lời là một trận bán kết Úc mở rộng kinh điển.

Mặc dù đây là trận đấu thứ 30 giữa hai tay vợt, nó chỉ mới là lần thứ hai cả hai gặp nhau trong một trận bán kết.

Sampras đã có 37 lần giao bóng ăn điểm trực tiếp nhờ sự khéo léo và chuẩn xác của mình. Cũng trong trận đấu này, tài năng thiên bẩm và sự xông xáo của Agassi đã lên đến đỉnh điểm.

Bảng tỉ số kết thúc ở với chiến thắng 6-4, 3-6, 6-7 (0-7), 7-6 (7-5), 6-1 dành cho Agassi, sau khi Sampras thất bại trong việc định đoạt trận đấu ở loạt tie-break kịch tính trong set bốn, nơi khán giả phải nín thở với mỗi điểm số được ghi.

Trận đấu cũng đã gây chú ý với một khoảnh khắc hiếm hoi nơi một Sampras lạnh lùng đã mất bình tĩnh khi hét vào HLV đang hưng phấn của Agassi, Brad Gilbert, trong set đấu thứ năm.

“Andre và tôi đã là một phần của những trận đấu huyền thoại”, Sampras nói sau trận đấu, sau khi bình tĩnh hơn và trở lại mới tính cách vốn có. “Trận hôm nay chắc chắn là một trong số đó, và anh ấy đã khiến tôi phải chơi tốt nhất có thể.”

5. Seles v Graf, chung kết 1993

Bất cứ ai đã ở gần để chứng kiến sự cạnh tranh giữa Graf và Seles đều biết nó quyết liệt nhường nào cũng như nó đã chiếm được chú ý của công chúng ra sao.

Đối đầu ở Australian Open năm 1993, Seles đã soán ngôi số 1 thế giới của Graf sau khi giành chiến thắng trong sáu trận Grand Slam gần nhất.

Thất bại duy nhất của cô chỉ diễn ra khi cô đối đầu Graf ở Wimbledon năm 1992, thế nhưng, dù đã có một trận đấu sòng phẳng ở Melbourne, tay vợt 19 tuổi Seles đã tỏa sáng và lên ngôi vô địch với chiến thắng 4-6, 6-3, 6-2.

Dù thời kỳ đỉnh cao của Graf đã kết thúc ở thời điểm đó, nó vẫn khiến sự phẫn nộ của một người hâm mộ của Graf dâng lên thành bạo lực. Ba tháng sau, Seles bị đâm trong một giải đấu tại Đức và phải rời xa sự nghiệp trong ba năm.

Chung kết Úc mở rộng năm 1993 sẽ được nhớ đến như một đỉnh cao mà Seles dường như đã chinh phục được trong môn thể thao này, để rồi sau đó phải rời khỏi một cách đầy tàn nhẫn.

4. Nadal v Federer, chung kết 2009

Một trận đấu mà không người hâm mộ nào của Federer muốn nhắc lại, chiến thắng 7-5, 3-6, 7-6 (7-3), 3-6, 6-2 của Rafael Nadal trước Roger trong trận chung kết năm 2009 được nhớ đến với những cảm xúc bùng phát của một người điềm tĩnh như Federer hơn là chính những màn trình diễn.

Mặc dù trận đấu không thành công như trận chung kết Wimbledon năm 2008 diễn ra giữa hai người một năm trước đó, ít người có thể quên được thất bại cay đắng đã khiến Federer rơi lệ sau 5 set thi đấu.

“Chúa ơi, nó khiến tôi đau đớn,” Federer cố gắng nói trong buổi phỏng vấn sau trận đấu, trước khi anh bật khóc và được Nadal an ủi.

Khoảnh khắc đó ch thấy Federer và Nadal không chỉ là những vận động viên tài năng mà còn là những biểu tượng thể thao mà tất cả chúng ta đều biết đến ngày hôm nay.

3. Capriati v Hingis, chung kết 2002

Trận đấu trở nên sôi sục với tiếng chửi tục và nhà vô địch đã cứu được 4 match point trước khi giành chiến thắng – trận chung kết Australian Open năm 2002 giữa Jennifer Capriati và Martina Hingis đã là một biểu tượng trong nhiều năm.

Mọi thứ xuất hiện cùng sự trở lại của Capriati vào đầu những năm 2000 – sau khi các vấn đề cá nhân gần như đã hủy hoại sự nghiệp của cô – đều rất đáng chú ý.

Chiến thắng ở Australian Open của cô vào năm 2001 hẳn đã là một câu chuyện thần kì, nhưng một năm sau đó, Capriati còn làm được nhiều hơn thế.

Khi hai tay vọt được nghỉ ngơi 10 phút trong trận đấu để hạ nhiệt bằng nước đá và xoay sở với cái nóng dữ dội, bầu không khí căng thẳng dâng cao và sự phẫn nộ sôi sục khi trọng tài biên đã bắt gặp Capriati phát ra một câu chửi tục.

Tuy nhiên, tay vợt người Mỹ đã gác chuyện đó sang một bên và trở lại chiếm ưu thế trong trận chung kết và giành chiến thắng 4-6, 7-6 (7), 6-2.

2. Sampras v Courier, tứ kết 1995

Chiến thắng 6-7 (4-7), 6-7 (7-7), 6-3, 6-4, 6-3 của Pete Sampras trước Jim Courier trong trận tứ kết Úc mở rộng năm 1995 là một trận đấu tuyệt vời theo cách riêng của mình và lý do nó xuất hiện trong danh sách này là vì những gì được tiết lộ về Sampras.

Điều gây ngạc nhiên và bối rối cho tất cả người xem là khi nhà vô địch vĩ đại đã khóc trong một phiên giao bóng, ngay sau hai lần kéo dài trận đấu.

Chỉ sau đó, người ta mới phát hiện ra rằng Tim Gullikson, bạn thân và là huấn luyện viên của Sampras, đã được chẩn đoán mắc bệnh ung thư não và đã bay tới Mỹ ngày hôm đó để điều trị sau khi ngã quỵ trong phòng thay đồ.

Trong một khoảnh khắc, một Sampras bình thường rất điềm tĩnh đã không thể che giấu cảm xúc của mình, nhưng điều đó không làm anh gục ngã. Đáng chú ý là anh vẫn có thể chỉnh đốn lại bản thân và giành chiến thắng.

Sau đó, Courier đã nói rằng, dù một trận thua không bao giờ là điều tốt lành, anh đã “rất hài lòng” với trận đấu và “cảm thấy được sự tuyệt vời của tình anh em” mà anh và Pete sau đó đã chia sẻ trong phòng thay đồ.

Đối với Gullikson, ông đã ra đi trong sự nuối tiếc một năm sau đó – sau khi trở thành một phần trong câu chuyện ở Úc mở rộng.

1. Djokovic v Nadal, chung kết 2012

Những trận ở trên có thể không được xếp theo thứ tự đặc biệt, nhưng chắc ít người sẽ tranh cãi nếu xếp trận đấu này lên vị trí số 1.

Năm 2012, Novak Djokovic và Rafael Nadal đã chơi một trận đấu mà nhiều người cho rằng đó là trận chung kết Grand Slam vĩ đại nhất mọi thời đại.

Djokovic đã đánh bại Nadal 5-7, 6-4, 6-2, 6-7 (5-7), 7-5 trong một trận chiến kéo dài 5 giờ 53 phút – một kỷ lục mới cho một trận chung kết Grand Slam.

Sự vui sướng của Djokovic trên sân đã bị che khuất bởi sự thất vọng tột cùng của Nadal.

Sau đó, tay vợt người Tây Ban Nha đã gọi đó là thất bại khó khăn nhất trong sự nghiệp của anh và là trận đấu hay nhất mà anh từng chơi.

Đáng ngạc nhiên thật, ngay cả những người chiến thắng cũng đã có những cảm xúc lẫn lộn.

“Tôi đang rất sung sướng,” Djokovic nói, “nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó không thật lắm.”

Phản hồi