Vòng loại World Cup 2022: Thấy gì sau chiến thắng tối thiểu của đội tuyển Việt Nam trước Malaysia

Một chiến thắng vừa đủ và cũng rất “khéo” để kỉ niệm 65 năm ngày Giải phóng Thủ đô (thắng lợi 1-0 trong ngày 10/10) và trận đấu này, cũng có nhiều dấu ấn đáng chú ý bên cạnh con số “đẹp” và cũng rất tình cờ đó.

Một Malaysia rất khác

Vậy là đội tuyển Malaysia sẽ phải chờ ít nhất một năm nữa để có thể có được một chiến thắng trước đội Việt Nam ở một giải đấu chính thức. Kể từ bán kết lượt về AFF Cup 2014, đội tuyển Malaysia chưa một lần giành được chiến thắng trước đội tuyển Việt Nam. Ba lần đối đầu đội tuyển Việt Nam tại AFF Cup 2018 mà không một lần giành chiến thắng chắc hẳn đã thôi thúc HLV Tan Cheng Hoe phải làm điều gì đó. Đến Mỹ Đình hôm 10/10, đội hình Malaysia đã khác so với năm 2018 rất nhiều, từ con người, lối chơi đến cách họ tìm đường vào khung thành Đặng Văn Lâm. Ngay từ đầu, lối pressing quyết liệt của đội khách khiến hàng thủ của đội tuyển Việt Nam chao đảo ít nhiều, nhưng những cầu thủ áo đỏ đã đững vững và duy trì được thế trận phòng ngự chủ động đến hết trận.


Lối chơi của các cầu thủ khách dù đã được cải tiến rất nhiều, nhưng vẫn còn đó nhiều kẽ hở. Không dễ để thấy sau phút 70, khá nhiều cầu thủ áo vàng đã xuống sức. Giống với trận đấu gặp đội tuyển UAE, sau những phút đầu pressing quyết liệt, HLV Tan Cheng Hoe đã chỉ đạo học trò chậm xuống, và chủ yếu là gây áp lực lên tuyến giữa của đội tuyển Việt Nam. Không khó để nhìn ra, đội tuyển Malaysia muốn sớm tìm bàn thắng để dễ dàng triển khai hơn ý đồ của mình, nhưng chừng đó là chưa đủ để vượt qua được đôi tay Đặng Văn Lâm. Phải dành những lời khen cho HLV Tan Cheng Hoe, nhưng tiếc là trong tay ông, chỉ có chừng đó con người và ông phải đối đầu với một đội tuyển Việt Nam quá hiệu quả và chắc chắn trong tay Park Hang-seo.

Lời khen cho những cá nhân

Người đầu tiên xứng đáng được nhận những lời khen bên phía ĐTVN, không ai khác, chính là Nguyễn Quang Hải. Người con Hà Nội ghi bàn trong ngày kỉ niệm Giải phóng Thủ đô là điều gì đó vừa ngọt ngào, vừa đáng nhớ. Quế Ngọc Hải nhận bóng sau đường trả về của Đoàn Văn Hậu, bằng một đường chuyền không quá xa lạ với những ai hay theo dõi hậu vệ của Viettel, đã đặt đồng đội mang áo số 19 vào vị trí không thể thuận lợi hơn để đưa bóng vào lưới. Bàn thắng ấy đẹp, ở cái cách Quang Hải di chuyển không bóng trong tình huống trước đó để đặt bản thân vào một vị trí đủ gần để dứt điểm, đồng thời cho đồng đội đủ thời gian để căn chỉnh thước ngắm trước khi tung đường chuyền. Bàn thắng ấy còn xứng đáng được cho điểm 10 ở kĩ năng xử lý của người ghi bàn, khi động tác ngả người dứt điểm như vậy là một trong những động tác khó nhất của bóng đá. Nó đòi hỏi cầu thủ thực hiện phải ngả người ở một góc đủ rộng để có thể vung chân thuận dứt điểm, nhưng cũng phải chạm bóng sao cho tinh tế khi góc sút đã bị thu hẹp đi rất nhiều. Quang Hải vẫn luôn là người của những khoảnh khắc thiên tài, và tiền vệ ấy luôn là cái tên được kì vọng lớn nhất sẽ tỏa sáng ở những giờ phút quan trọng.

Ảnh: Vietnamnet

Bóng đá là môn thể thao tập thể và không thể chỉ ngợi khen hai cầu thủ tạo nên siêu phẩm vào lưới đội khách không thôi được. Nhìn chung, các vị trí trên sân của ĐTVN đã thi đấu hết sức mình, và màn trình diễn của hàng tiền vệ có thể khiến người hâm mộ rất yên tâm. Nguyễn Tuấn Anh đá càng ngày càng hay trong vai trò tiền vệ trung tâm, hình ảnh một tiền vệ tài hoa, với những tình huống xử lý điềm đạm và đẳng cấp đã quay lại. Tân binh Nguyễn Việt Phong được trao cơ hội ngay trận ra mắt đội tuyển quốc gia và tiền đạo của Viettel chắc chắn đã ghi điểm trong mắt HLV Park. Hi vọng các cầu thủ sẽ giữ vững được phong độ của mình, trước chuyến làm khách rất khó khăn trên sân của đội tuyển Indonesia tới đây.

Nỗi lo hàng tấn công

Bài toán về hàng tiền đạo có lẽ sẽ khiến cả người hâm mộ lẫn HLV Park phải lo lắng đôi chút trong thời gian tới. Trong số những tiền đạo được triệu tập lần này, chỉ có Nguyễn Tiến Linh là chưa có cơ hội thử sức với hàng phòng ngự của Malaysia. Những cái tên còn lại trên hàng tiền đạo quả thật chưa thể làm hài lòng người hâm mộ. Nguyễn Công Phượng vẫn chưa thể tìm lại cho mình cảm giác bóng tốt nhất sau những ngày tháng ở phương xa. Nên nhớ, với một tiền đạo, điều quan trọng nhất là cảm giác, sau đó là độ bén cần thiết để có thể khả năng ra quyết định trong những khoảnh khắc. Những tình huống first- touch của số 10 vẫn rất “dính”, chân trụ và khả năng rê dắt vẫn rất ổn, nhưng cảm giác bóng và sự hiệu quả đã cùn mòn đi quá nhiều. Ngồi dự bị, ít được thi đấu mà vẫn còn giữ được cảm giác bóng chỉ là chuyện không tưởng, và trước khi buông lời trách móc, hãy thông cảm cho cầu thủ 24 tuổi, vì rõ ràng là không thể đòi hỏi gì hơn được nữa.

Công Phượng đã có một trận đấu đầy cố gắng

Nguyễn Việt Phong có màn ra mắt tương đối ổn, nhưng chừng đó vẫn là chưa đủ nếu muốn trở thành sự lựa chọn lâu dài cho vị trí trung phong của ĐTVN. Nguyễn Văn Toàn vẫn rất cố gắng, nhưng có lẽ những khác biệt trong cách vận hành của ĐTQG và CLB khiến số 9 chưa có được kết nối với đồng đội xung quanh. Trong khi đó, lão tướng Nguyễn Anh Đức không còn bén như một năm trước nữa, và cũng khó có thể mong chờ gì hơn ở một tiền đạo đã 34 tuổi. Sẽ có đôi chút thử thách với HLV Park trong vấn đề bố trí nhân sự nơi tuyến đầu, nên nhớ rằng, tính cạnh tranh của vòng loại World Cup rất cao, cơ hội không có nhiều và đôi khi một khoảnh khắc nhỏ thôi có thể thay đổi rất nhiều thứ.

“Phù thủy” Park vẫn rất cao tay

Một trận đấu quá đỗi căng thẳng và vất vả với tất cả cầu thủ, người theo dõi và ban huấn luyện nhưng có lẽ mọi chuyện đều đã nằm trong tính toán của thầy Park. Trước hết, hãy nói qua một chút về cách vị chiến lược gia 60 tuổi kiềm tỏa được sức tấn công của đối thủ. Văn Toàn được đá chính từ đầu, bên cánh trái, có cả Văn Hậu cùng Tuấn Anh thường xuyên hỗ trợ. Mục đích để “ghim” cầu thủ chạy cánh rất hay của Malaysia là Matthew Davies tại vị trí cách xa khu vực nguy hiểm với khung thành Văn Lâm. Nên nhớ, mối liên kết giữa Matthew Davies- Sumareh chính là chìa khóa cho những pha tấn công nguy hiểm vào khu vực một phần ba sân cuối của đối thủ. Bên cánh đối diện, Safawi Rasid phải rất vất vả mới có thể cân bằng giữa thủ- công khi liên tục Quang Hải, rồi Trọng Hoàng, người gây áp lực, người ngăn chặn những đợt lên bóng bên cánh trái của đội bóng áo vàng. Ở tuyến giữa, bộ đôi Tuấn Anh- Hùng Dũng phối hợp vô cùng ăn ý và hiệu quả để quán xuyến tốt khu trung tuyến, hạn chế tối đa sức ép từ phía Corbin-Ong hay Aidil Zafuan tạo nên. Tiếp tục là một trận đấu nữa cho thấy tài thao lược của chiến lược gia người Hàn và HLV Tan Cheng Hoe vẫn chưa thể có lần đầu vượt qua người đồng cấp 60 tuổi.


Đã có những lo lắng xuất hiện khi đối thủ đến Việt Nam lần này không còn đơn giản như Malaysia của một năm trước nữa. Nhưng HLV Park vẫn vậy, vẫn rất điềm tĩnh, tỉnh táo để đặt các cầu thủ của mình vào một thế trận thuận lợi. Ông vẫn tin tưởng, trao cơ hội cho Công Phượng vì ông tin rằng tiền đạo này cần thời gian và cơ hội để tìm lại cảm giác bóng cũng như bản năng vốn có. Thuyền trưởng Park trao cơ hội cho Việt Phong, như là một phương án thay thế về lâu về dài trong tương lai, khi mà Anh Đức đã cùn mòn do dấu hiệu tuổi tác. Vẫn là một lối chơi bài bản, khoa học, toan tính nhưng rất hiệu quả, nhìn ĐTVN đá, ta có cảm giác đội tuyển đá rất đơn giản, nhưng cực khó bắt bài. Một lần nữa, xin ngả mũ kính phục tài thao lược của Mr. Park và đội tuyển Indonesia, hãy chờ xem các cầu thủ Việt Nam sẽ mang gì đến Bali hôm 19/10 này.

Thắng lợi tối thiểu, có thể chưa làm hài lòng nhiều khán giả, nhất là sau cú đệm bóng thiếu lực của Anh Đức, hay pha vồ hụt bóng của Văn Lâm, nhưng điều quan trọng là bộ khung đội tuyển vẫn vận hành rất ổn. Chặng đường vẫn còn ở phía trước, và hãy luôn đồng hành cổ vũ Quế Ngọc Hải cùng đồng đội trong những trận đấu tới đây của đội tuyển Việt Nam.

Phản hồi