Maria Sharapova chính thức giã từ sự nghiệp quần vợt

Tay vợt người Nga Maria Sharapova đã kết thúc sự nghiệp quần vợt của mình với năm danh hiệu grand slam sau 19 năm thi đấu.

Maria Sharapova đã tuyên bố từ giã sự nghiệp quần vợt chuyên nghiệp ở tuổi 32.

Từng năm lần vô địch grand slam, Sharapova đã phải chật vật với chấn thương trong những năm gần đây cùng lệnh cấm 15 tháng sau khi bị phát hiện dương tính với meldonium tại Úc mở rộng 2016.

Thông báo về quyết định từ giã môn thể thao này trên tạp chí Vogue và Vanity Fair, cô viết: “Làm sao bạn có thể từ bỏ mục tiêu sống của đời mình?

“Làm sao bạn có thể bạn rời sân đấu mà bạn đã luyện tập từ khi còn là một cô bé, rời bỏ môn thể thao mà bạn yêu thích – môn thể thao mang đến cho bạn những giọt nước mắt và niềm vui khôn tả – một môn thể thao mà bạn tìm thấy một gia đình, cùng với những người hâm mộ đã ủng hộ bạn trong hơn 28 năm?

“Tôi mới làm quen với điều này, vì vậy xin rộng lòng tha thứ cho tôi. Quần vợt – Tôi xin nói lời tạm biệt.”

Sharapova kết thúc sự nghiệp của mình ở vị trí 373 trên BXH WTA nhưng dành phần lớn thời gian thi đấu để thách thức những danh hiệu lớn nhất của môn thể thao.

Sau khi chuyển từ Nga đến Florida năm 6 tuổi để theo đuổi sự nghiệp quần vợt, ngôi sao Sharapova tiếp tục vươn lên và trở thành một tay vợt chuyên nghiệp trong năm 2001 với lần xuất hiện đầu tiên tại một giải đấu Tour năm 2002.

Sau đó, cô trở thành tay vợt mới nổi của quần vợt nữ và là một trong những VĐV có giá trị thương hiệu nhất trên thế giới.

Bốn danh hiệu grand slam đã đến sau đó.

Sharapova, người kết thúc sự nghiệp của mình với 36 danh hiệu WTA, đã viết: “Wimbledon có lẽ là một nơi tốt để bắt đầu. Tôi là một cô gái 17 tuổi ngây thơ, vẫn còn sưu tập tem, và không hiểu được tầm quan trọng của chiến thắng cho đến khi tôi chững chạc hơn – và tôi vui mừng vì tôi đã không hiểu rõ điều đó.

“Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ cảm thấy vượt trội hơn so với những tay vợt khác. Tôi có cảm giác như đang trên bờ vực và chuẩn bị rơi xuống – đó là lý do tại sao tôi liên tục quay trở lại sân đấu để tìm cách tiếp tục leo lên.

“US Open cho tôi thấy được cách vượt qua những phiền nhiễu và kỳ vọng. Nếu bạn không thể xử lý sự hỗn loạn của New York – vâng, việc xách va ly rời đi gần như là hiển nhiên.

“Australian Open cho tôi biết đến điều mà chưa bao giờ là một phần con người tôi trước đây – với một sự tự tin cao độ mà một số người gọi là ‘như cá gặp nước’. Tôi thực sự không thể giải thích điều đó – nhưng đó là một giải đấu tốt.

“Sân đất nện tại Roland Garros đã phơi bày hầu như tất cả điểm yếu của tôi – đối với người mới bắt đầu, tôi không có khả năng trượt trên đó – và nó buộc tôi phải khắc phục. Hai lần. Cảm giác cũng khá tốt.”

Thành công thứ hai của cô tại Roland Garros đến vào năm 2014, nhưng sau đó, chấn thương bắt đầu gây ra hệ quả và lần xuất hiện cuối cùng trong số 10 lần xuất hiện của cô trong một trận chung kết grand slam đã kết thúc trong thất bại trước Serena Williams tại Úc mở rộng 2015.

Thông báo về việc cô không vượt qua được buổi kiểm nghiệm meldonium – một loại thuốc được phát triển cho bệnh nhân tim mà Sharapova tuyên bố cô đã uống do thiếu magiê và tiền sử gia đình mắc bệnh tiểu đường – không chỉ gây hậu quả không thể khắc phục cho hình ảnh của cô mà còn chấm dứt chuỗi phong độ đỉnh cao của cô.

Sharapova đã phản đối kết quả thử nghiệm đó và bị đình chỉ thi đấu hai năm và sau đó được giảm án nhưng kết quả của cô kể từ khi trở lại sân đấu là khá mờ nhạt.

Cô đã lọt vào bán kết trong ngày trở lại tại Stuttgart Grand Prix vào tháng 4 năm 2017 nhưng thành công duy nhất của cô là trong một giải đấu quốc tế WTA là ở Thiên Tân.

Trận đấu cuối cùng của cô là tại Úc mở rộng 2020 với thất bại vòng 6-3 6-4 trước Donna Vekic.

Các nguồn tin cho biết cô đã kiếm được hơn 30 triệu đô la trong suốt sự nghiệp của mình trong khi cũng sở hữu thương hiệu của riêng mình – Sugarpova.

Cô sẽ tập trung vào công việc kinh doanh trong thời gian tới.

Cô kết luận: “Khi cống hiến cuộc đời mình cho quần vợt, quần vợt đã cho tôi một cuộc sống. Tôi sẽ nhớ nó mỗi ngày.

“Tôi sẽ nhớ các buổi tập và thói quen hàng ngày của mình: Thức dậy vào lúc bình minh, xỏ giày vào chân trái trước chân phải và đóng cổng sân trước khi tôi đánh quả bóng đầu tiên trong ngày.

“Tôi đã nhớ đội ngũ của tôi, huấn luyện viên của tôi. Tôi nhớ những khoảnh khắc ngồi với cha trên băng ghế tập luyện. Những cái bắt tay – thắng hay thua – và các vận động viên, dù họ có biết hay không, người đã thúc đẩy tôi trở thành phiên bản giỏi nhất của chính mình.

“Tennis cho tôi nhìn thấy thế giới – và nó cho tôi thấy những gì tôi được tạo nên. Đó là cách tôi thử thách bản thân và đo lường sự phát triển của mình.

“Vì vậy, với bất cứ điều gì tôi có thể chọn trong chương tiếp theo của đời mình, ngọn núi tiếp theo của tôi, tôi vẫn sẽ được thúc đẩy. Tôi vẫn sẽ leo lên. Tôi sẽ vẫn phát triển.”

Phản hồi